Toạ lạc ngay giữa lòng thành phố Buôn Ma Thuột, chùa Sắc Tứ Khải Đoan là một điểm dừng chân bình dị mà sâu lắng. Không cần đi xa vào núi rừng hoang sơ, giữa những con phố nhộn nhịp của Tây Nguyên, bạn vẫn có thể tìm thấy một khoảng trời an yên – nơi mà chỉ cần bước qua cổng tam quan thôi, mọi xô bồ dường như lùi lại phía sau.
Ngôi chùa này không chỉ mang vẻ đẹp kiến trúc hay không gian cổ kính, mà còn là một di sản tâm linh đầy giá trị. Đây là ngôi chùa Sắc Tứ cuối cùng được sắc phong dưới thời triều Nguyễn – đánh dấu bước chuyển mình giữa văn hoá Phật giáo truyền thống của miền Trung và đời sống tinh thần của vùng cao nguyên rộng lớn.
Không quá cầu kỳ, không cần lời giới thiệu ồn ào, chùa lặng lẽ đứng đó như một người bạn cũ, luôn sẵn lòng chào đón những ai đang cần một nơi để lắng nghe lại chính mình.
Ít ai biết rằng, giữa phố núi Buôn Ma Thuột ngày nay, có một ngôi chùa mang trong mình cả một dòng chảy lịch sử hơn trăm năm. Chùa Sắc Tứ Khải Đoan được khởi công xây dựng vào năm 1951, theo ý nguyện của Hoàng hậu Đoan Huy – mẹ của vua Bảo Đại. Cái tên “Khải Đoan” cũng chính là sự kết hợp từ tên của vua Khải Định và hoàng hậu Đoan Huy, như một dấu ấn vĩnh cửu của triều đình Huế nơi miền đất đỏ bazan.
Từ ngày đầu dựng nên, chùa đã không đơn thuần chỉ là nơi tu hành, mà còn là một trung tâm văn hoá – tâm linh quan trọng của người dân Tây Nguyên. Trong những năm tháng chiến tranh, nơi đây từng là điểm dừng chân của nhiều vị sư truyền đạo và cũng là chốn nương náu tinh thần cho biết bao người con vùng cao.
Hành trình của chùa Sắc Tứ Khải Đoan không chỉ được khắc ghi bằng những mái ngói rêu phong, mà còn được dệt nên từ những cột mốc lịch sử âm thầm nhưng đầy ý nghĩa:
Nếu ví Buôn Ma Thuột như một bản hoà âm của núi rừng và văn hoá, thì chùa Sắc Tứ Khải Đoan chính là nốt trầm nhẹ nhàng vang lên giữa phố thị. Kiến trúc của chùa là sự giao thoa độc đáo giữa phong cách cung đình Huế – nơi khởi nguồn của hoàng tộc, và chất mộc mạc, gần gũi của Tây Nguyên – nơi con người sống chan hòa cùng thiên nhiên.
Ngay từ cổng chùa, ta đã có thể cảm nhận rõ tinh thần trang nghiêm và tôn kính. Cổng tam quan được thiết kế theo phong cách truyền thống, mái ngói cong vút phủ rêu phong, như đưa người bước vào một thế giới chậm lại – thanh tịnh và dịu dàng.
Nằm ở vị trí trung tâm, chánh điện được xây dựng theo lối kiến trúc cung đình, chạm trổ tinh xảo trên từng kèo cột, nhưng vẫn hòa hợp với khí hậu và không gian vùng cao. Mái ngói lợp theo kiểu hai tầng, thấp thoáng nét hoài cổ của các đền chùa xứ Huế.
Bên trong chánh điện, pho tượng Phật uy nghiêm được thờ tự giữa không gian thanh tịnh, khiến mỗi người bước vào đều tự khắc hạ giọng, như thể tâm hồn mình cũng đang cúi xuống.
Phía bên hông chánh điện là nơi thờ Bồ Tát Quán Thế Âm – hiện thân của lòng từ bi. Không gian nơi đây thoáng đãng, ánh nắng len qua vòm cây tạo cảm giác nhẹ nhõm và thanh sạch đến lạ.
Lầu treo chuông được xây theo lối kiến trúc gỗ đậm chất cung đình Huế. Mỗi khi chuông ngân lên, tiếng vang vọng giữa trời Tây Nguyên như đánh thức một điều gì đó rất sâu trong lòng người.
Dọc theo khuôn viên là hệ thống hành lang bằng gỗ, nối các khu vực thờ tự lại với nhau. Không gian mở, cây xanh phủ mát, từng bước chân đi trên nền gạch cũ đều mang theo một nhịp thở rất nhẹ – rất thiền.
Nơi sinh hoạt của tăng chúng và hậu tổ được giữ gìn mộc mạc, đơn sơ. Xung quanh là vườn cây, tiểu cảnh, hồ nước nhỏ... Tất cả góp phần tạo nên một chốn tu hành đúng nghĩa, không chỉ là nơi thờ tự mà còn là mái nhà tâm linh cho những ai tìm về.
Dù là người yêu văn hoá hay chỉ đơn thuần muốn tìm một góc yên bình giữa lòng phố núi, thì một chuyến ghé thăm chùa Sắc Tứ Khải Đoan cũng sẽ là một trải nghiệm dễ chịu và đầy tĩnh lặng. Đức Dương gợi ý vài điều nho nhỏ để chuyến đi của Anh thêm trọn vẹn:
Chùa nằm ngay trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột, trên đường Phan Bội Châu – tuyến phố lớn, dễ tìm. Anh có thể đi taxi, xe máy hoặc thậm chí là đi bộ nếu đang ở gần khu vực trung tâm. Bảng tên chùa lớn, cổng tam quan uy nghiêm – rất dễ nhận ra từ xa.
Nếu muốn tận hưởng không khí mát mẻ, trong lành và yên tĩnh nhất, sáng sớm từ 6h–8h hoặc chiều mát từ 16h–17h30 là hai khung giờ lý tưởng. Khi ấy, nắng vừa đủ nhẹ để mọi góc chùa lên hình đẹp, và tâm trí cũng dễ thả lỏng theo tiếng chuông chùa nhẹ vang.
Một chuyến đi không cần quá dài, không cần cầu kỳ – chỉ cần đến, dạo bước thật chậm, và để lòng mình lắng lại bên tiếng chuông chùa, cũng đủ để thấy nhẹ tênh.