Nằm yên bình tại số 117 Phan Bội Châu, phường Thống Nhất, giữa nhịp sống hiện đại của Buôn Ma Thuột, chùa Sắc Tứ Khải Đoan không hề ồn ào hay cầu kỳ. Chùa như một người bạn trầm lặng, hiền hậu, sẵn sàng mở cửa chào đón bạn từ 6 giờ sáng đến 7 giờ tối mỗi ngày – bất kể bạn ghé vì tín ngưỡng, tìm chốn bình yên hay chỉ đơn giản là... muốn thở một hơi thật sâu.
Chùa Khải Đoan là ngôi chùa cuối cùng trong lịch sử Việt Nam được triều đình sắc tứ – tức là được vua chính thức ban chiếu phong danh hiệu, ghi nhận sự quan trọng về tôn giáo – văn hoá – lịch sử:
Chùa không đơn thuần là nơi lễ bái. Mỗi viên gạch, mái ngói ở đây đều mang hơi thở của một giai đoạn đặc biệt: khi hoàng tộc bước dần ra khỏi lịch sử, nhưng vẫn để lại một điều gì đó tĩnh lặng, bền vững và trầm mặc.
Ít ai ngờ, giữa phố núi Buôn Ma Thuột – nơi vốn gắn liền với cà phê, cồng chiêng và đại ngàn – lại tồn tại một ngôi chùa mang trong mình dòng máu hoàng tộc triều Nguyễn.
Chùa Khải Đoan là công trình duy nhất trên Tây Nguyên có sự góp sức trực tiếp của Hoàng hậu Nam Phương – vị hoàng hậu cuối cùng của Việt Nam. Tên chùa là sự kết hợp giữa tên vua và hoàng hậu – như một cách để hoàng tộc lưu lại chút hơi thở vương triều giữa vùng đất xa xôi, trầm mặc.
Đó không còn chỉ là chùa – mà là một dấu gạch nối giữa vương triều và đất trời Tây Nguyên.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, chùa Khải Đoan khiến người ta phải dừng lại lâu hơn, vì nét kiến trúc vô cùng độc đáo. Mái cong uốn lượn nhẹ nhàng, gợi nhớ đến kiến trúc cung đình Huế – vừa hoài niệm, vừa thanh thoát. Những cột gỗ to bản, gian nhà dài kéo sâu vào bên trong lại mang dáng dấp của nhà dài Tây Nguyên, mộc mạc mà ấm cúng. Càng nhìn kỹ, bạn sẽ thấy từng chi tiết sơn son thếp vàng, hoa văn trang trí được chăm chút tỉ mỉ – đậm chất cung đình xưa. Tất cả như hòa làm một, tạo nên một “giao điểm văn hóa” độc đáo giữa ba miền đất Việt – không ồn ào, không phô trương, nhưng càng ngắm càng bị cuốn vào cái đẹp mộc mạc mà đầy tinh tế ấy.
Rất nhiều du khách đến chùa, chụp hình ở sân, đứng trước điện… nhưng lại bỏ lỡ những bức tượng gỗ nằm sâu trong chánh điện.
Mỗi bức tượng Phật, tượng Hộ Pháp… đều được đục tay bằng gỗ quý, chạm đến từng nét mặt, từng vân áo. Nhưng chùa không dùng ánh sáng rực rỡ hay đặt ở vị trí “khoe”, nên phải tinh ý, phải lùi lại vài bước, bạn mới thấy hết vẻ đẹp được “giấu kín” ấy.
Đó là thứ nghệ thuật không cần phô diễn – mà để người đủ tĩnh mới thấy.
Phía sau sân chùa Khải Đoan có một cây bồ đề cổ thụ, theo tương truyền được Đại đức Narada từ Tích Lan mang tặng vào năm 1962 trong chuyến hoằng pháp tại Tây Nguyên. Dưới tán cây ấy là tượng Phật Thích Ca lộ thiên, chạm khắc tinh xảo, uy nghi mà thanh thoát. Bóng cây mát lành khiến không gian nơi đây trở nên chậm rãi, thiền vị – là góc dừng chân lý tưởng để nghỉ ngơi, tĩnh tâm hoặc lưu lại vài khoảnh khắc nhẹ nhàng cùng người thân.
Nếu bạn muốn cảm được hết cái “hồn” của chùa Khải Đoan, hãy chọn đến vào một sáng sớm se lạnh, khi phố núi còn lặng, hoặc một chiều tà lúc nắng bắt đầu buông nhẹ qua mái ngói. Đó là những khoảnh khắc mà không gian như dịu xuống, tiếng chuông chùa ngân lên nghe rõ hơn cả tiếng lòng.
Bạn có thể đi cùng người thân, để cùng nhau chia sẻ cảm xúc nhẹ nhàng nơi sân chùa. Nhưng cũng hoàn toàn có thể đi một mình – vì đôi khi, chỉ khi ta một mình, ta mới thực sự lắng nghe được điều mình cần.
Khi đến, đừng vội chụp ảnh. Hãy đi chậm lại một chút, nhìn thật kỹ từng góc nhỏ: tượng gỗ, mái cong, cây cổ thụ... và nếu có duyên, bạn có thể nhẹ nhàng hỏi chuyện một sư thầy trong chùa. Họ thường rất hiền, và nếu bạn lắng nghe đủ lâu, có thể nhận được những câu chuyện mà không sách vở nào có.
Chùa Khải Đoan không đòi hỏi bạn phải cầu nguyện. Chỉ cần bạn dành thời gian ở lại lâu hơn một chút, để thấy tâm mình cũng chậm lại theo từng bước chân trên lối đi gạch cổ.
Dù chùa Khải Đoan mang đến cảm giác thân quen, dễ bước vào, nhưng vẫn là một nơi linh thiêng cần được gìn giữ sự trang trọng. Vậy nên, có vài điều nho nhỏ bạn nên lưu ý để chuyến ghé thăm thêm trọn vẹn và ý nghĩa hơn:
Bạn không cần phải quá trang trọng, nhưng nên giữ sự lịch sự và tôn trọng khi vào chùa. Hãy tránh các trang phục như váy ngắn, áo sát nách hay đồ quá hở. Chỉ cần một chiếc áo khoác mỏng hoặc sơ mi nhẹ là đã đủ nhã nhặn và phù hợp với không gian linh thiêng nơi đây.
Chùa Khải Đoan không ồn ào, không đông đúc – vì thế âm thanh vang rất rõ. Mỗi bước chân, mỗi lời nói đều nên nhẹ nhàng. Càng yên tĩnh, bạn càng cảm nhận rõ sự an lành đang lan toả trong không gian.
Chính điện là nơi linh thiêng nhất của chùa. Dù ánh sáng đẹp, không gian cổ kính, nhưng hãy thử cất điện thoại đi một lúc, và để mắt – tim – tâm trí mình ghi lại những điều đang hiện diện.
Có những người đến chùa không để chụp ảnh, không để tham quan, mà chỉ để ngồi lặng yên – tìm lại một chút bình an. Hãy để họ có được không gian ấy, và biết đâu bạn cũng sẽ tìm được một khoảng lặng cho riêng mình.
Chùa không có bãi giữ xe trong khuôn viên, nhưng chỉ cách vài bước chân là có bãi gửi xe riêng rất thuận tiện. Việc đi bộ vào cổng chùa cũng là một trải nghiệm hay – bạn sẽ thấy lòng mình chậm lại đôi chút.
Sau khi ghé thăm chùa Khải Đoan, bạn có thể dành thêm thời gian khám phá những địa điểm thú vị ngay trong trung tâm Buôn Ma Thuột:
Nếu còn thời gian, hãy để đôi chân mình đi chậm thêm một chút – vì Buôn Ma Thuột luôn có nhiều hơn một góc bình yên đang đợi bạn ghé qua.